Composition: Revo
Arrangement:
Revo
Lyrics:
Revo
Vocal:
Sound Horizon

From the 9th Horizon “Nein” and the 3th Horizon “Lost”.

Romaji Transliteration

Ienakatta Kotonoha

What will the words possibly tell the partners, who have different subjectivity.
The unknown lady who was among the “Lost”.
She is the “Nein”.

Kayoi hajimeta michi  mada hadazamui kaze
Yurashita kami ga  anata no odeko wo naderu
Kakegae no nai  nukumori senaka ni  kanjinagara…

Toozakaru egao ni te wo furinagara  dare mo ga kyou wo ikiru
Mou nakanai wa  mata haru ga kuru…

Kayoi nareta michi  hohoemu you na hizashi
Jirisu to asobu  anata no otsumo wo naderu
Kakegae no nai  nukumori tenohira ni  kanjinagara…

Ushinatta sukima wo umeai nagara  dare mo ga asu wo ikiru
Soredemo kawaranai  ai wo motome…
Ah…Ah…

Yama ni taoreta haha ga yuku… Sono sama wo… Chichi to futari miokutta… Nagai nagai yoru…
Areta fuyu no umi ni chichi mo yuki… Nakigara wo… Hitori miokutta…

“Kehokkeho…keho…shiawase…”
“Daijoubu kai? Shinpai suru na, otou-san ga iru!”
“Kuso! Konna tokoro de! Kaerunda! Musume no tokoro ni…”
“Daijoubu kai? Shikkari. Washira ga tsuitoru kara”

Kuukyo na toki no naka… Watashi wa tojiteita…
Ibitsu na aoi kaigara no you ni…

“Kanashimi wa kurikaesu
Nami no neiro ni nita shirabe de”

Yasashii hito-tachi  nagasu namida
Kodoku no iro ni  yorisoenu mama

“Daijoubu kai?”
“Shikkari na, washira ga tsuitoru kara!”
“Aa, sou da sou da!”
“Taihen datta ne! Komatta koto ga attara, itsudemo itte!”
“Aa, yukkuri genki ni nareba ii no yo”

Kawaku sukima wo kare ga nameta  kemono ni mo nita giratsuku me de
Yasashii kowairo  akai yuuhi
Nijindeita kedo  subete wo yurushita

“Yaa, kimi mo hitori na no kai?
Kyou no nami no neiro wa kanashimi ni totemo niteiru.
Kanashii kai?
Kimi no hitomi ni utsuru yuuhi wa honmono yori utsukushii yo…”

Aa… Moeagaru hana wa sakimidare
Yoru no hate ni chitta…

Futari no asahi wo uragiri kare ga yuku… Sono koto wo… Dare ga… Dare ga miokutta? Atsui atsui yoru…
Sayonara mo iezu nokosareta… Kisetsu no  naka… Hitori… Tada… Hitori…

Ima ni shite omoeba  anata wa sude ni koko ni ita?
Hitori ja nai  watashi no kazoku  mou nidoto ushinaitakunai!

“Mou ichido shinjite miyou!”

Anata ga ita kara  watashi wa kurayami ni
Hoshi wo mitsukete  ikite koreta
My Dear
Kono hikari ushinattara  kitto watashi
Dame ni nacchau  taerarenai…

Anata ga takanetsu wo dashita arashi no yoru  hondo ni denwa wo kakete kureta no wa
Anata wo umu koto wo kataku na made ni  hantai shiteta hito-tachi deshita

“Moshimoshi, sensei desu ka!? Kodomo ga kyuubyou nandesu yo!
“Ee! Onegaishimasu yo! Ooki na arashi ga…sensei!”
“Betsu no sensei ni atatte miyou”
“Sou da!”

“Eei!”
“Shikkari na!”
“Tanomu zo-!”
“Shirohige-sensei!”
“Misenasai!”

So  shi  te
Arashi no yoru na no ni chiisana gyozen wo dashite  kiken mo kaerimizu tasukete kureta koto

Sono omoi ni kotaete kureta o-isha sama wa
Shirohige sensei dake deshita—

“Taihen nandesu yo, kyuudo mo agatte…”
“Douzo, yoroshiku tanonnmasse!”

Yanagi no juhi ni genetsu sayou ga aru tte  shitteita kai?
“Hora!”
“Yuck!”
Daga, kore nara nigakunai
Aspirin!
Aspirin?
Yes!

“Now on sale!”

Sorekara no watashi wa  sensei no moto e
Kayou uchi ni  mi no mawari no  osewa wo hajimeta…

Yura yura yurameku
BIJINESU to
SUTEITASU to
PURAIBEETO
Me no mae no inochi no tenbin

“Nanno tame ni  kono michi wo eranda?”
Arashi no yoru ni  sou towareta ki ga shita…

“Mou ichido shinjite miyou!”

Aa… Umi wo mitsumeru me ga tokiori… Fui ni tooku naru…
Kono hito mo…mune no oku ni…
Kanashimi wo…daiteirunda…

Sore wa… Watashi ni wa wakachiaenai… Omoi nimotsu na no deshou ka?
“Suki”
Sono hitokoto ga iidasezu tojita… Kuchibiru wa kai no you ni…

Watashi no aishita hito-tachi wa mina  watashi no mae kara inaku natta
Soredemo watashi wa  kono sekai to
Mukiau koto kara  nigedasanai wa
Dakara  mou sukoshi dake  kami-sama
Jikan wo kudasai…

The history of medical care is, in another words, the history of war.
Ironically, it will accelerate.
And the ominous steps of world war come so near.

“Sensei-! O-tegami ga kitema-su!
Mumu? Sashidashinin wa josei?
Sensei! Kore wa ittai dou iu go-kankei no…ittaa!”
“Oi oi, ki wo tsukenasai…A-tsu!”

Original Lyrics

言えなかった言の葉

What could the words possibly tell the partners who have different subjectivity.
The unknown lady who was among the “Lost”.
She is the “Nein”.

通い始めた《坂道(みち) 》まだ肌寒い《潮風(かぜ)》
揺らした《後髪(かみ)》が あなたの《頭(おでこ)》を撫でる
掛替(かけが)えのない 温もり背中に 感じながら……

遠ざかる笑顔に手を振りながら 誰もが今日を生きる
もう泣かないわ また春が来る……

通い慣れた《坂道(みち)》 微笑むような《木洩れ陽(ひざし)》
地栗鼠(じりす)と《戯れる(あそぶ)》 あなたの《頭(おつむ)》を撫でる
掛替(かけが)えのない 温もり手の平に 感じながら……

失った隙間を埋め合いながら 誰もが明日を生きる
それでも変わらない 愛を求め……
ah…ah…

病(やまい)に倒れた母が逝(ゆ)く… その様を… 父と二人見送った… 長い永い夜…
荒れた冬の海に父も逝(ゆ)き… 亡骸(なきがら)を… 一人見送った……

「けほっけほっ…けほっ………幸せ…」
「大丈夫か?心配するな、お父さんがいる!」
「くそっ!こんなところで!帰るんだ!娘の所に―…ごぼぼ…」
「大丈夫かい?しっかり。ワシらがついとるから」

空虚な季節(とき)の中… 私は閉じていた…
歪(いびつ)な蒼(あお)い貝殻のように……

「哀しみは繰り返す
波の音色(ねいろ)に似た調べで」

優しい人達 流す涙
孤独の色に 寄り添えぬまま

「大丈夫かい?」
「しっかりな、ワシらがついとるから!」
「ああ、そうだそうだ!」
「大変だったね!困ったことがあったら、いつでも言って!」
「ああ、ゆっくり元気になればいいのよ」

乾く隙間を彼が舐めた
獣にも似たギラつく眼で
優しい声色 赤い夕陽
滲(にじ)んでいたけど 全てを許した

「やぁ、君も一人なのかい?」
「今日の波の音色は哀しみにとても似ている。」
「哀しいかい?」
「君の瞳に映る夕陽は本物より美しいよ」

嗚呼… 燃え上がる花は咲き乱れ
夜の果てに散った…

二人の――朝陽を裏切り彼が行く… その事を… 誰が… 誰が見送った? 暑い熱い夜…
さよならも言えず残された… 季節の中… 一人… 唯(ただ)… 独り……

今にして思えば あなたは既に《私の胎内(ここ)》にいた?
独りじゃない 私の家族 もう二度と喪(うしな)いたくないっ!

「もう一度信じてみよう」

あなたが居たから 私は《人生(くらやみ)》に
《希望(ほし)》を見つけて 生きてこれた
My Dear
この《灯火(ひかり)》失ったら きっと私
ダメになっちゃう 堪(た)えられない……

あなたが高熱を出した嵐の夜 本土に電話を掛けてくれたのは
あなたを産むことを頑(かたく)なまでに 反対してた人達でした

「もしもし、先生ですか!?子どもが急病なんですよ!ええ!お願いしますよ!大きな嵐が…先生!」
「別の先生に当たってみよう」
「そうだ!」

「ええい!」
「しっかりな!」
「頼むぞー!」
「―先生!」
「見せなさい!」

そ し て
嵐の夜なのに小さな漁船を出して
危険も顧(かえり)みず助けてくれたこと

その想いに応えてくれたお医者様は
《年齢の割に早くも純白髪だけれど立派なおヒゲがチャーミングな先生(白ひげ先生)》だけでした――

「大変なんですよ、9度も上がって….」
「どうぞ、よろしくたのんまっせ!」

柳(やなぎ)の樹皮に解熱作用があるって 識(し)っていたかい?
「ほらっ!」
「Yuck! (うぇー)」
「(笑)」
だが、これなら苦くない
《最新の医薬品ッ(アスピリン)》!
《あの時の魔法のお薬(アスピリン)》?
Yes!

「Now on sale」

それからの私は 先生の《突貫診療所(もと)》へ
通う内に 身の回りの お世話を始めた……

ゆらゆら揺らめく
《経営的判断に基づく取捨選択(ビジネス)》と
《社会的地位に絡む柵(ステータス)》と
《私的生活領域に及ぶ犠牲度合い(プライベート)》
目の前の《理想だけでは救えない事が多い生命(いのち)》の天秤

「何の為に この道を選んだ?」
嵐の夜に そう問われた気がした……

「もう一度信じてみよう」

嗚呼… 海を見つめる《瞳(め)》が… 時折… 不意に遠くなる…
この人も… 胸の奥に…
哀しみを… 抱いているんだ……

それは… 私には分かち合えない… 重い荷物なのでしょうか?
「好き」
その一言が言い出せず閉じた… 唇は貝のように……

私の愛した人達はみな 私の前からいなくなった
それでも私は この【第九の現実(せかい)】と
向き合うことから 逃げ出さないわ
だから もう少しだけ 神様
《本当の勇気を得るまでの猶予(じかん)》をください……

The history of medical care is, in another words the history of war.
Ironically, it will accelerate.
And the ominous steps of world war come so near.

「先生ー!お手紙が来てまーす!」
「…むむ?差出人は女性?」
「先生!これは一体どういうご関係のっ…いったぁ!」
「おいおい、気をつけなさい…あーつ!」

Vietnamese Translation

Ngôn từ không thể nói ra

Ngôn từ có nghĩa lý gì, khi đối phương không cùng quan điểm?
Nữ tử vô danh, đứng giữa những con người “Lạc lối”.
Cô ta chính là “Nein”

<Sườn dốc> lần đầu lên, (gió) <gió biển> thổi lạnh buốc
<Đầu tóc> mẹ thổi tung, vuốt ve <mái đầu> con
Không gì thay thế được cảm giác ấm áp sau lưng mẹ…

Vẫy đôi tay tiễn nụ cười dần xa khuất, ai cũng phải sống tiếp hôm nay
Mẹ không khóc nữa, bởi mùa xuân sẽ lại đến…

<Sườn dốc> vẫn hằng quen, (nắng ấm) <ánh dương qua kẽ lá> đang mỉm cười
Con <chơi đùa> cùng lũ sóc, mẹ vuốt <mái đầu> con
Không gì thay thế được cảm giác ấm áp trên lòng bàn tay mẹ…

Khỏa lấp những khoảng trống từ mất mát, ai cũng phải sống tiếp ngày mai
Dù vậy, họ vẫn đinh ninh đợi chờ tình yêu đến…
Ah…ah…

Người mẹ ốm đau của tôi ra đi…khoảnh khắc ấy…có tôi và bố tiễn biệt…trong đêm dài đằng đẵng…
Và rồi, đông đến, bố cũng mất, giữa mặt biển thét gào…thi hài ông…chỉ mình tôi tiễn biệt…

“Khụ khụ…khụ…Hãy hạnh ph…”
“Con không sao chứ? Đừng lo, có bố ở đây!”
“Chết tiệt! Lại ngay chỗ này chứ! Ta còn phải về! Về với con gái mà…”
“Không sao chứ? Yên chí. Chúng ta sẽ đưa cô theo.”

Giữa những sắc mùa trống rỗng…tôi tự cô lập mình…
Như thứ vỏ sò xanh xao méo mó…

“Bi ai nối tiếp bi ai
Gióng lên những âm sắc như sóng vỗ”

Những người tốt bụng – Những giọt lệ rơi
Cũng chẳng thể nào tiến gần lại sắc màu cô độc này

“Không sao chứ?”
“Yên chí, chúng ta sẽ đưa cô theo!”
“Aa, đúng rồi, đúng rồi!”
“Tệ thật! Nếu có gì khó khăn, cứ nói với chúng ta!”
“Aa, rồi từ từ cô sẽ cảm thấy khá hơn thôi.”

Hắn đến, liếm vào vết thương đã khô, với đôi mắt sắc lẻm của thú rừng
Giọng nói êm dịu – Tịch dương đỏ rực
Khiến tôi bị che mờ mắt – Và đón nhận tất cả

“Này, có phải em cũng đang cô đơn?
Tiếng sóng biển hôm nay như thể bi ai lắm
Em đang buồn phải không?
Ánh tịch dương phản chiếu từ mắt em đẹp hơn cả ngoài đời…”

Ôi…Đóa hoa rực cháy chớp nhoáng bùng nở
Để rồi khi đêm vừa qua đi, đã chóng vánh lụi tàn.

Hắn đã ra đi, phản bội ánh bình minh của đôi ta…Khoảnh khắc này…Là ai…Ai đã đưa tiễn? Đêm nồng cháy ấy—
Hắn bỏ đi, không một lời từ biệt…giữa những sắc mùa…lại một mình…chỉ…một mình tôi…

Giờ nghĩ lại, hình như con đã (ở đây) <tử cung của mẹ>?
Mẹ không cô đơn; gia đình này, mẹ không muốn lại mất đi!

“Mẹ sẽ lấy lại niềm tin một lần nữa!”

Có con, giữa (đau khổ) <nhân sinh> này…
Mẹ có thể tìm được (vì sao) <hi vọng>, và tiếp tục sống
My Dear
Nếu mất đi (ánh sáng) <ngọn đèn> này, chắc chắn mẹ
Sẽ không chịu đựng nổi mà sụp đổ…

Đêm bão bùng con lên cơn sốt cao, gọi điện về đất liền
Chính là người đã kịch liệt phản đối mẹ sinh con ra.

“Alô, bác sỹ phải không ạ!? Có một đứa trẻ bị bệnh cấp tính!”
“Dạ dạ! Xin ngài đấy! Bão lớn sao…bác sỹ!”
“Thử gọi bác sỹ khác!”
“Được rồi!”

“Eei!”
“Cố lên!”
“Cầu xin ngài-!”
“Bác sỹ râu bạc!”
“Đưa ta xem!”

Và rồi
Dù trong cái đêm bão bùng ấy, trên một chiếc thuyền cá bé nhỏ,
Bất chấp mọi hiểm nguy đến ứng cứu..

Đáp lại lời thỉnh cầu này,…
Chỉ có (bác sỹ râu bạc) <vị bác sỹ đạo mạo với mái đầu bạc sớm và bộ râu quai nón quyến rũ>

“Tệ thật, tăng đến 9 độ lận…”
“Xin ngài, chúng tôi xin nhờ cậy ngài!”

Cô có biết vỏ cây liễu có thể hạ sốt?
“Thử đi!”
“Ọe-”
Nhưng thứ này thì không đắng đâu
(Aspirin) <dược phẩm mới nhất>
(Aspirin) <thứ thuốc nhiệm mầu khi ấy>?
Yes!

“Now on sale!”

Và từ đó, tôi thường đến nơi ở <phòng khám dã chiến> của bác sỹ,
Ở đó, tôi bắt đầu làm phụ tá cho ông….

Dập dìu đưa đẩy
Giữa (công việc) <lựa chọn dựa trên phán đoán kinh doanh>
Giữa (danh lợi) <vòng lẩn quẩn trong địa vị xã hội>
Và (cuộc sống riêng) <mức độ hi sinh cuộc sống cá nhân>
Trước mắt tôi là cán cân của (sự sống) <sinh mệnh không thể được cứu rỗi chỉ bằng lý tưởng>

“Vì sao lại chọn con đường này?”
Trong cái đêm bão bùng ấy, như thể có ai đó đã hỏi tôi.

“Tôi sẽ lấy lại niềm tin một lần nữa!”

Aa…<đôi mắt> ông ấy ngắm nhìn ra mặt biển…đôi khi…bất giác vô cùng xa xăm…
Con người này cũng…sâu thẳm trong lồng ngực…
Hẳn đang giấu kín…những bi ai…

Chẳng lẽ…tôi không thể thổ lộ nó…đôi gánh này nặng nề lắm sao?
“Thích”
Một từ ấy tôi cũng không thể nói ra…Đôi môi mím chặt như vỏ sò…

Tất cả những người tôi yêu quý đều biến mất trước mặt tôi
Dù vậy, (thế giới) [Hiện thực Thứ Chín] này…
…tôi sẽ đối diện không trốn chạy.
Nên, một lần nữa thôi, Thượng đế ơi…
Xin cho tôi (sự dũng cảm) <thời gian để bồi đắp dũng khí thật sự>…

Lịch sử của y học, nói cách khác, chính là lịch sử của chiến tranh.
Mỉa mai thay, nó sẽ bùng nổ.
Và những bước tiến đáng ngại của thế chiến đang đến gần hơn bao giờ hết.

“Bác sỹ! Có thư này!
Hửm? Người gửi là nữ?
Bác sỹ! Anh có quan hệ gì với…ái da!”
“Oi oi, cẩn thận chứ!…Aa!”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s